Xa quê 4 năm Đại học và giờ lại là 1 hành trình xa quê tiếp theo bởi cái gọi là mưu sinh khiến trái tim tôi quặn thắt mỗi lần nhớ quê.
Ai đã từng có bát canh cua mẹ nấu, ai đã từng nhìn giọt mồ hôi cha rơi mặn mòi, ai đã từng đi dọc con sông, vòng qua cánh đồng mênh mông, ngồi lặng nhìn dòng người thưa thớt làng quê lại càng lắng lòng hơn nữa.
Ở xứ người này, bạn là ai, làm gì, bạn vẫn là một cá nhân nhỏ bé của cộng đồng làng xã ấy. Tôi thèm, thèm tiếng "ới ới" của lũ trẻ gần nhà, thèm tiếng hỏi thăm của bà cô làng xóm, thèm nhìn ánh đèn điện hắt xuống mặt sông mỗi đêm, thèm ngắm nhìn các cụ tập dưỡng sinh mỗi sớm,...
Tất cả ào về tâm trí tôi lúc này, tôi yêu xóm 4 quê mình, yêu cả cái chân chất mộc mạc con người nơi đây, Bởi ở đó có tuổi thơ tôi, có người thân yêu tôi, có cả nỗi nhớ nhung của tôi bấy lâu đặt vào đó,...
Nguyễn Thanh Thanh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét