Quê tôi xóm 4 xa xăm.
Đi lên phố tỉnh hết năm sáu giờ
Nam Định buổi tối tưởng mơ
Nhiều "đèn treo ngược" sáng như ban ngày
Phố phường hàng quán rất hay
Thênh thênh đường tựa sân bay loại thường
Thủ đô Hà Nội trung ương
Còn xa gấp bốn lần đường tỉnh cơ
Dân thường đâu có dám mơ
Đi lên Hà Nội xem cơ sự gì
Quanh năm khoai, chóc, sắn, mì
Có nắm gạo hấp, vui gì vui hơn
Ngày ngày đầu nặng chân trơn
Lội lặm bì bõm đường thôn xóm mình
Già rồi nghĩ lại mà kinh
Đường ngõ với ruộng quê mình khác chi
Từ thời bùn đất quấn ghì
Nhọc nhằn nhiều nỗi cũng vì quê hương
Mùa hè nền đất là giường
Các loại quạt tuốt một phường mo cau
Mùa đông rơm rạ làm đầu
Cả nhờ lớn bé tranh nhau nằm cùng
Rửa chân đôi guốc mộc chung
Dép "Thái" quai chuối, đế cùng mo cau
Nhà ở bò đất vách lau
Mái rạ dột nát ướt đầu lúc mưa
Nhà nhà sáng tối sớm trưa
Rấm bếp giữ lửa, chia dưa cải già
Đây là dưa nấu phần bà
Phần còn lại để cả nhà ăn chung
Quần nâu dây chuối làm chun
Quần thâm vải gỗ nhuộm bùn là sang
Nhúng qua mấy nước lá bàng
Trẻ con, người lớn cả làng đều vui
Trời ơi thật quá ngậm ngùi... !
Đỗ Thị Băng
10/3 Xuân Giáp Ngọ - 2014
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét